Chúng tôi sống sao nổi
Bà Bình trả lời nhanh gọn: “Chưa có kinh phí. Trong cái lạnh thấu da thịt của vùng núi phía Bắc. Xã Minh Hương) chúng tôi mới thấy sự cùng cực của người dân nơi đây. Tôi thì chịu khổ nhiều quen rồi. Không bằng một nửa trên quê hương của chúng tôi. Bà Xuân đang ở một mình trong ngôi nhà tranh.
Ngôi nhà của anh được dựng lên bằng những tấm tre đan và lá cọ. Mặc dầu đã nuốm cần lao sản xuất nhưng không thể đáp ứng được sinh hoạt hàng ngày nên việc sửa lại nhà vẫn là niềm ước mong bấy lâu mà chưa thực hiện được.
Sắp đổ. Nguyên là Chủ tịch Cựu chiến binh xã Minh Hương nay đã nghỉ hưu. Thôn 10 Minh Tiến. Chúng tôi thấy khổ quá. Thì bà Bình lại trả lời là: “trước đây không có nghĩa địa nhưng hiện thời đang duyệt rồi. Người chết còn phải long đong đi tìm nơi an nghỉ. Anh Bình đã phải chạy đôn. Lý Văn Thọ. Ông Nguyễn Ngọc Kính. Nuôi thế hệ con cháu chúng tôi được học hành đàng hoàng. Chủ tịch xã Minh Hương những khó khăn của những người dân tái định cư tại xã Minh Hương đã có những chủ trương và chính sách cụ thể để khắc phục.
Tuy nhiên những chủ trương và và chính sách này đang tiềm tàng ở dạng kiến nghị hoặc dự kiến. Nghĩ mà chán. Huyện Na Hang và ông Nguyễn Ngọc Kính. Gió mùa đông bắc thổi qua các kẽ hở nan tre vào nhà rồi cuộn lên nóc nhà phát ra âm thanh xào xạc của lá cọ khô va đập vào nhau. Bao giờ dân hết khổ? Để tìm rõ nguyên cớ vì sao mà những nhu cầu thiết yếu trong cuộc sống của những người dân tái định cư tại xã Minh Hương.
Chứ nhà tôi thì đến bao giờ mới được dựng lại. Huyện Na Hang. Mái nhà lợp bằng lá cọ đã bị tốc một phần. Như trường hợp của anh Phạm Xuân Thao (thôn 2 Minh Quang) khi cải mộ bố từ trên Na Hang về.
Phát triển kinh tế. Tuyên Quang. 800m2 đất canh tác. Chúng tôi không cần gì nhiều cả. Còn trường hợp của anh Bàn Cận Bình (thôn 2 Minh Quang) cũng phải lểu đểu khi bố vừa mất năm 2011 lại đến mẹ mất năm 2012. Chính sách của Đảng.
Chắc chúng tôi phải trở về quê hương thôi”. Họ đều có câu đáp là đi hỏi “Ban di dân” giải quyết. Chứ như thế này. Khi nhận quyết định tái định cư về xã Minh Hương nhiều hộ dân tại huyện Na Hang đã chuẩn bị mang những vật dụng cấp thiết cho cuộc sống mới
Khi hỏi về vấn đề người dân tái định cư luôn sống trong cảnh thiếu nước trầm trọng thì bà Triệu Thị Bình đáp là: “Thôn 2 Minh Quang thì đều có các dự án xây dựng quy hoạch nước tập chung rồi đó chứ.
Nhà dột khắp nơi. Người sống thì ưu tư lo lắng cho ngày mai nghèo khó. Nguyên ở xã Trùng Khánh. Sao hiện vẫn chưa triển khai? Thì bà Bình không nói rõ thời kì mà chỉ trả lời “ thì theo kế hoạch khai triển thời đoạn 2 thôi.
Để có tìm được nơi an nghỉ cho bố mẹ. Đông cũng như hè. Huyện Hàm Yên. Chạy đáo mấy nơi mà không được. Họ ở trên trời cao. Ở trong nhà mà không khác ngoài trời là bao. Để tiện cho việc thờ tự tiên tổ. Chỉ mong quốc gia cho chúng tôi những điều kiện cần yếu để chúng tôi cần lao sinh sản.
Cuộc sống của hàng trăm hộ dân tái định cư sẽ còn phải đợi đến bao giờ? Trong khi đó một thập kỷ đã trôi qua mà người dân vẫn chưa ổn định cuộc sống. Hộ dân nào có người mất sẽ được tương trợ tiền chôn cất” Như vậy theo lời bà Triệu Thị Bình. Kể từ ngày di dân đến nay chưa có năm nào cán bộ lãnh đạo xã Minh Hương đến chúc Tết khích lệ bà con. Thuộc xã Minh Hương. Với lại do điều kiện thiên nhiên nên nguồn nước nó cũng thiếu.
Báo PLVN xin mượn lời của ông Từ Khắc Vương (thôn 2 Minh Quang) gửi đến chính quyền địa phương cũng như các cơ quan ban ngành hệ trọng: “ Chúng tôi đi là vì lợi ích nhà nước.
Một thập kỷ đã trôi qua nhưng những hộ dân tái định cư vẫn chưa có nghĩa địa để án táng những người đã kí vãng. Gia đình anh Tuyền có 7 khẩu với 2. Đang chờ quy hoạch bồi hoàn rồi mới thu hồi đất để làm nghĩa địa” bà Bình nói.
Thôn 4 đang rất cần được hỗ trợ xây dựng ngôi nhà mới được kiên cố hơn”. Người dân ko tự quản được thì mất nước thôi! Cũng không đóng tiền thì lấy ai để quản lý”.
Chứ nói gì đến lãnh đạo cấp huyện Hàm Yên và tỉnh Tuyên Quang. Xã Minh Hương) không biết làm thế nào để tránh cái rét.
Đang chờ vốn” Khi phóng viên hỏi về vấn đề không có tha ma cho người quá vãng.
Những chiếc cột kèo đã bị mối mọt. Xã Minh Hương cũng đang rơi vào tình trạng nhà của xập xệ. Thế cục con người đều bước qua bốn cửa (Sinh – Lão – Bệnh – Tử) – đó là quy luật của tạo hóa.
Phóng viên tiếp chuyện hỏi: “Nhưng mà cái tình trạng này có lâu rồi sao bây chừ mới có chính sách như vậy?”. Tuy nhiên khi đã về tái định cư tại xã Minh Hương lại chưa có nghĩa trang nên nhiều hộ dân đã phải tự đi tìm chỗ táng. Lý Sèng Tình. Ngôi nhà của anh Tày Vãy Ánh cũng đã xuống cấp trầm trọng. Cột kèo đã mục. Nước mưa chảy thành dòng dưới sàn nhà. Lấy đất của dân thì phải có kinh phí thu hồi chứ.
“Mùa nào cũng khổ cả. Trong đó có ngôi nhà của anh Ma Văn Tuyền đã xuống cấp trầm trọng. Nên đã đòi anh Thao phải chuyển mộ phần đi. Có thấu hiểu nỗi khổ của dân”. Mùa đông trên này lạnh lắm nên cứ đến mùa đông mấy đứa lại ốm. Đến nhà bà Hoàng Thị Xuân (66 tuổi. Sắp tới sẽ có”
Chị Lâm Thị Sinh vợ anh Tuyền kể trong nước mắt “Không biết kêu vào đâu cho thấu. Hè thì mưa nhiều. Anh đã kiến nghị lên UBND xã Minh Hương nhiều lần nhưng vẫn chưa có kết quả. Nhà tranh vách nứa như gia đình các anh Ma Văn Tuyền. Năm 2003 thì huyện cũng định hỗ trợ mỗi thôn 10 triệu để phụ giúp cho những người mất có chỗ an táng nhưng không thực hiện được. Ngôi nhà của bà Hoàn Thị Xuân đang vẹo vọ vì mục nát và có thể đổ sập bất cứ lúc nào.
Phóng viên Báo PLVN đã có cuộc xúc tiếp với hai ông Phúc Văn Long. Nhà của dân ở đây đều tạm xiêu. Nhà nước thì chính quyền xã Minh Hương đều đùn đẩy lên huyện Hàm Yên và tỉnh Tuyên Quang. Gia đình anh Tày Vãy Ánh (thôn 10 Minh Tiến. Những bức tường được làm bằng tre đan đắp với bùn chấu đã mục nát.
Nhưng do quá trình phá hoang sử dụng dân không tự quản được nên hiện mới không có nước. Cũng như những người dân tái định cư ở thôn Ao Hạ - Minh Quang.
Chương trình 135 và nhất là Chương trình 167 xóa nhà tạm. Phóng viên báo PLVN đã tiến hành đàm luận với bà Triệu Thị Bình.
Trong đó có việc mang theo hài cốt của tiên sư cha đến vùng đất mới. Chủ toạ UBND xã Minh Hương. Nguyên ở xã Xuân Tân. Chẳng biết đến bao giờ chúng tôi mới được cái nhà ngói mà ở” - anh Ánh nói. Trước đó. Thời gian cộng hưởng với gió đã đẩy căn nhà của bà vẹo sang một bên. Không ai có thể tránh được tuổi già và trở về đất. Chỉ thương mẹ tôi tuổi già và mấy đứa nhỏ. Có người thì phải thuê đất.
Thế nhưng những người dân tái định cư tại xã Minh Hương lại đang hết sức lo sợ rồi ra trở về với đất thì có đất mà về không? Đó là câu hỏi mà đã hơn 10 năm. Có người lại phải tự chôn ở sân vườn nhà mình đợi có tha ma sẽ chuyển di sau. Bà con phải họp ngoài trời khốn khổ hết sức. Anh Thao đã phải thuê đất rừng của một hộ dân sở tại. Đến nay đã được gần 10 năm. Hiện thôn còn chưa có nhà văn hóa.
Người dân ở thôn 10 Minh Tiến. Phóng viên lại hỏi: Những kiến nghị của dân đã có từ lâu. Không tìm được chỗ an táng. Nhà tranh tre nứa lá cho người nghèo chỉ được vài hộ. Đến ngày nay anh Thao vẫn chưa tìm được ai cho thuê chỗ chôn. Trong khi đó người dân đã định cư hơn 10 năm rồi. Người cho anh thuê đất do cảm thấy không ổn khi để mồ mã nơi canh tác sinh sản. Có người thì mượn được đất của người dân sở tại.
Để kiểm chứng những lời ông Kính nói. Phóng viên lại hỏi: “Sắp tới là lúc nào?” “Vừa có trong tháng này. Mùa đông thì gió thổi lạnh cắt ra cắt thịt. Thế những dự kiến của xã có từ bao giờ. Những ngôi nhà xiêu Có mặt tại thôn Ao Họ - Minh Quang.
Cho biết: “Những nỗi khổ của người dân tái định cư chúng tôi yêu cầu rất nhiều lần có hệ trọng đến chế độ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét