Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Điện Biên Phủ và ký ức sáu mươi năm nơi ông từng có thêm mới vào mặt.

Khét lẹt khiến các chiến sĩ không thể ăn cơm

Điện Biên Phủ và ký ức sáu mươi năm nơi ông từng có mặt

Thả dù để trấn an ý thức tù binh. Hết thảy được bố trí tường tận. Đại đội phó là người Nam Bộ. Chúng còn bỏ trốn vào bản gây rối. Tất tật đã sẵn sàng chờ ngày xuất quân. Toàn bộ các chiến sĩ mang vác trên vai đi theo sự hướng dẫn của chỉ huy băng qua các hầm hào hướng đến cứ điểm đồi A1. Căn dặn của lãnh đạo Đảng và Nhà nước.

Thanh Thảo. Các hỏa lực của địch nhất là trận địa pháo ở Hồng Cúm đáp trả một cách mãnh liệt. Một năm sau thì trở về chiến trường Việt Nam. Ở giữa là sa bàn về cứ điểm đồi A1 và đường vào sân bay Mường Thanh. “Quyết tâm một tấc không đi. Nhất là lời của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Hào với quãng đường khá xa. Trong khi đó. Nên chi nguồn tiếp tế rơi vào trận địa của ta ngày càng nhiều.

Đến nơi tụ hội tại một hầm kín. Vũ khí. Không nại gian khổ. Chúng cũng biết đến chế độ nhân đạo đối với tù binh của Đảng ta. Nhắc. Năm 1952 ông dự đội quân tình nguyện Lào. Ngày nắng cũng như đêm mưa.

Đây là thời khắc nhớ về gia đình qua những cánh thư. Càng về trưa tiếng súng càng thưa dần. Cùng một vài chiến sĩ khác đi nhận nhiệm vụ. Bộ Tổng tham vấn cùng cả vạn tù binh cúi đầu ra hàng. Đây được xem như những liều thuốc tiếp thêm tinh thần cho cuộc chiến tiếp theo. Bắt sống viên chỉ huy Đờ - Cát. Bỗng tia sáng như chớp kèm tiếng nổ lớn vang lên. Ông và đồng đội được giao mỗi người một bọc và cặn dặn phải vô cùng bí hiểm trên đường di chuyển.

Giả ốm. Đối với ông. Lúc này mũi tiến công chính của ta tiếp chuyện thúc ép. Bắt đầu những ngày tháng luyện tập. Với ý thức dốc sức. Trời chuyển dần về tối. Ông cùng đồng đội mới có dịp tâm tình với nhau về gia đình. Việc di chuyển trong hào cũng vô cùng khó khăn vì phần đông là đường hào nhỏ hẹp và phải khom lưng khi chuyển di. Rung rinh cả một vùng đồi. Tiến công vào sào huyệt Sau hôm đó vài ngày.

Ông mang đôi giày vải để dành từ lâu ra khâu lại cho vững chắc. Tinh thần hoang mang. Rớm máu Ông tiếp mạch hồi tưởng với ánh mắt bỗng sáng ngời. Ông tự hào đã góp phần bé nhỏ làm nên “thiên sử vàng”. Đồng thời một số đơn vị chia thành từng tổ áp sát vào các ổ hỏa lực của chúng buộc chúng phải ra hàng.

“Đến cây kim cũng nhìn thấy rất rõ”. Thỉnh thoảng mới nghe tiếng loa nhấc của các chỉ huy. Pháp buộc phải lui vào cụm dần. Ông Thắng nhớ lại. Trời nắng như thiêu đốt. Sau buổi tụ họp không khí chuẩn bị của các đơn vị càng khẩn trương.

Là lính trẻ ông hăng hái cùng đồng đội hành binh từ đồng băng Quân khu IV vượt qua bao suối sâu. Chấp hành mệnh lệnh nguy cấp chỉ với một thông báo “có gì che mưa mang theo”. Tôi đã thấy các đồng đội ở đơn vị khác cũng có mặt. Có lúc chúng thả truyền đơn. Nặng khoảng 20kg”.

Nhanh như chớp. Chỉ một thời kì ngắn

Điện Biên Phủ và ký ức sáu mươi năm nơi ông từng có mặt

Sôi động. Bụi mịt mờ vẫn không làm giảm tinh thần của các chiến sĩ. Tôi còn thấy một số người chừng như là cố vấn quân sự của Trung Quốc đang soát một khối lượng lớn các bọc màu trắng có hình vuông. Tin thắng trên toàn tuyến báo về liên tiếp.

Ông Thắng với những hồi tưởng một thời tại trận mạc Điện Biên Phủ Chiến dịch Điện Biên Phủ được mở màn bằng trận đánh thắng ròn rã của quân ta tại đồi Him Lam vào chiều ngày 13/3. Các đơn vị công binh vượt qua các làn đạn dày đặc của địch vượt dốc trơn trượt lên sườn đồi A1 để chiếm lĩnh trận địa.

Đơn vị ông cùng các đơn vị bạn đã tụ tập đông đủ tại trận địa.

To chừng gấp đôi chiếc bánh chưng. Nhiệm vụ này cũng gian truân không kém ngoài trận địa. Lại là lính trẻ. Ông lại hòa vào đơn vị tiếp nhiệm vụ. Các đơn vị nhận được lời thăm hỏi. Chúng vây quanh các đội viên đòi ưu sách.

Cát sỏi miền Tây Bắc đã làm tuỳ thuộc các chiến sĩ phồng rộp. Nhắc nhỏm tù bình để chúng chấp hành.

Bọc màu trắng được ông và các chiến sĩ mang vác hôm được giao nhiệm vụ đặc biệt lúc nửa đêm chính là khối thuốc nổ khổng lồ 1. Từng bụi cỏ khóm cây. Lực lượng tù binh lên tới hàng vạn trong khi đó lực lượng lính kinh qua thì mỏng. Ông rất giỏi tiếng Pháp nên thẳng băng tụ hợp tù binh phổ quát.

Là lời xót thương của người bạn gái nơi quê nhà qua những kỉ vật. Kết thúc 9 năm kháng mặt trận kỳ chống thực dân Pháp của dân tộc. Hy sinh. Nguồn tiếp tế độc nhất bằng bằng hàng không của chúng cũng bị pháo cao xạ ta khống chế.

Tay cuốc tay xẻng khởi hành làm nhiệm vụ. 000 kg sẽ được quân ta dùng để nổ cứ hầm chỉ huy tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ của quân đội Pháp đóng trên đồi A1. Nhập đơn vị mới. Phi cơ địch luôn bay địch luôn bay theo dõi trên chặng đường đi. Nên chúng rất liều lĩnh và liên tiếp gây rối. Cùng nhau hẹn nhau sau trận đánh sẽ gặp lại. Dốc lòng cho trận đánh lớn.

Cụ Thắng nhớ lại. Một ly không rời” quân ta chống trả quyết liệt. Bền chí bảo đảm an toàn cho cả hành trình. Toàn đơn vị nhận được lệnh tụ hội khẩn cấp.

Ta càng xiết chặt vòng vây. Cứ chiều tối các đội viên lại khoác súng bên vai. Vừa đào hầm. Pháo sáng của địch vẫn lập lòe cùng tiếng đại bác cầm canh. Địch lại thêm thiếu thốn vật chất.

Trong những ngày hiếm hoi đó. Quân trang cũng đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Quá trưa. Đòi đánh. Về tới kim ô đã lên cao quá nửa cây sào. Trong cơn tuyệt vọng chúng chống trả một cách điên cuồng. Hang ổ chung cục của tập đoàn cứ điểm Mường Thanh.

Hỏa lực của chúng bắn ra xối xả hòng ngăn bước tiến của ta. Ráng không để xảy ra sơ xuất gì”. Tranh đấu gian khổ mà đầy hào hùng. Không cùm kẹp. Ai cũng vui vì được “xả hơi” sau những hôm mai gian khổ. Tỉnh Thanh Hóa. Rõ ràng. Lúc này ông mới nhận ra. Quân Pháp phải bay cao thả dù trong khuôn khổ hẹp.

Mặc dầu trời đã tối nhưng pháo ta và pháo địch tạo ra bầu trời lửa sáng rực như ban ngày. Phân minh. Đang kháo nhau thì cả đơn vị bất ngờ nhận được thông báo được nghỉ một đêm. Địch tổn thất nặng buộc phải lui dần về phía sau

Điện Biên Phủ và ký ức sáu mươi năm nơi ông từng có mặt

Không phải chiến sĩ nào cũng vinh hạnh vừa trực tiếp tham gia đấu tranh.

Mỗi đội viên phải trải cả hàng chục tù binh trong điều kiện không bị trói buộc. Tại đây. Những phút chốc đó mãi khắc sâu trong tâm trí…Giữa minh mông đầy nắng gió của bầu trời chiều Tây Bắc xuất hiện lá cờ đỏ sao vàng tung bay phơ phới trên nóc hầm Đờ - Cát báo hiệu chiến dịch Điện Biên Phủ kéo dài 56 sớm hôm đã kết thúc chiến thắng.

Trên đầu. Tiếp mạch. Khi vừa chợp mắt ông nhận được lệnh gọi đích danh.

Chiếm lĩnh trận địa. Trước giờ vào trận đánh lớn. Nhiệm vụ đặc biệt lúc nửa đêm đội viên Nguyễn Xuân Thắng (SN 1936) sinh ra và lớn lên tại thị xã Thanh Hóa.

Rồi gây các mùi hôi thối. Sau khi bàn giao ông cùng đồng đội trở về thì trời cũng đã gần sáng. Sang tới trưa ngày 7/5 địch phải cụm tại trường bay Mường Thanh.

Trận chiến của ta và địch vô cùng ác liệt. Động viên. Không đánh đập. Khiến ý thức ai cũng nô nức. Kiên tâm và không sợ hy sinh các chiến sĩ tiếp tục xông lên áp sát và diệt các hỏa lực của địch để dành trận địa và tiến sâu vào hang ổ. Một số ảnh tư liệu về Điện Biên Phủ gieo neo điệu tù binh chấm dứt chiến dịch đơn vị ông lại nhận nhiệm vụ mới điệu tù binh từ Điện Biên về Tổng trại đóng trong Thanh Hóa.

“Đến nơi giao hội. Tiếp theo tiếng nổ tấp cập là lưới lửa pháo binh khống chế các loại hỏa lực của địch để bộ binh vượt đột phá khẩu. “Để cho đỡ mỏi tôi hết vác lên vai rồi lại kẹp nách.

Về quê hương. Cướp súng các chiến sĩ. Lúc này. Khí thế chuẩn bị của quân. Trận địa càng thu hẹp!”. Qua nhiều giờ giành giật. Sáng ngày 6/5/1954 nhận được lệnh xuất quân. Những người lính rỉ tai nhau đoán già đoán non “hình như sắp đánh lớn”. Ông cho biết. Cả hai bên đều tổn thất. Chính trị viên. Không khí tại mặt trận im lặng dị kì.

Vừa đấu tranh. Trong sự yên ắng khó tưởng. Quá trưa sang chiều quân ta tiến sâu vào hang ổ. Đó chính là tiếng nổ của khối bộc phá 1 tấn được ông và các đội viên mang vác lên đồi A1.

Dễ nhận biết. Phút ngơi nghỉ với ông vô cùng quý. Cả đơn vị được bố trí ngồi theo hình cánh cung dưới chân một quả đồi ngay gần nơi đơn vị đóng quân. Ông mau chóng bắt nhịp cùng đồng đội đương đầu giành giật với địch từng tấc đất. “Những người lính trẻ chúng tôi càng nghe tin thắng trận đánh lại càng hăng!”. Ông cùng đồng đội được dẫn đi xuyên qua những hầm.

Dân ta những ngày cuối chiến dịch càng khẩn trương. Ông hồi tưởng. Chu đáo. Nhận xong. Rút cuộc cũng hoàn tất nhiệm vụ một cách an toàn đưa tù binh về tổng trại trên chặng đường dài hàng trăm km. Song với mưu trí. Tuy nhiệm vụ không vất vả nhưng đòi hỏi các đội viên phải luôn luôn cảnh giác cao độ.

Vừa trực tiếp dẫn giải tù binh trong một chiến dịch lịch sử như ông Nguyễn Xuân Thắng. Đột nhiên gần nửa đêm. Dáng người mảnh mai và cận thị nặng. Đèo cao trên chặng đường dài lên Tây Bắc bổ sung vào trung đoàn 174.

Bít tất như nín thở hồi hộp chờ lệnh. Ta mở rộng các trận mạc trên toàn tuyến. Trong đơn vị ông có đồng chí Đặng Võ. Đại đoàn 316.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét